
Mẹ tiền vệ Thanh Nhã - bà Vũ Thị Chi - chia sẻ về thời điểm con gái muốn bỏ bóng đá do áp lực về việc tập luyện...
Từng lo lắng về thể trạng gày nhỏ của con
Thời điểm Thanh Nhã quyết định đi theo con đường bóng đá là khi con lên lớp 8. Lúc ấy, cả gia đình tôi đều không muốn vì đây là nghề vất vả, phải thi đấu, chạy nhiều dưới thời tiết khắc nghiệt, trong khi con lại gầy, nhỏ, thể trạng yếu. Nhưng thấy con quyết tâm nên dần dần bố mẹ cũng xuôi theo và ủng hộ con đường này.
Đến nay, Nhà nước, Chính phủ, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), các nhà tài trợ đã quan tâm, có đãi ngộ tốt hơn cho bóng đá nữ. Dù vậy, là phụ huynh, chúng tôi vẫn trăn trở mỗi khi con ra sân. Khi xem trên truyền hình, thấy Nhã ngã hoặc bị đau, chúng tôi rất xót xa. Chỉ khi nào sau trận đấu, con gọi điện về báo mọi thứ đều ổn, gia đình mới an tâm.
Khi tập luyện và thi đấu, con cũng không tránh khỏi việc gặp áp lực. Tôi còn nhớ, khoảng thời gian Nhã tập trung cho đội tuyển U16 Việt Nam cách đây vài năm, khi ấy vì mới lên tuyển nên con tập luyện có phần bị đuối sức. Có hôm, Nhã gọi điện về bảo: “Con tập kém quá, hay thôi để con xin về”. Nhưng gia đình động viên con, đã theo, phải theo đến cùng, cố gắng tập luyện, thi đấu cho tốt. Thế là con nguôi ngoai, quyết tâm ở lại cùng đội.
Người ta hay nói, con gái theo nghiệp “quần đùi áo số” thì chuyện tình cảm, dựng vợ gả chồng ít nhiều khó khăn. Thực lòng tôi và bố nó lo lắng lắm. Thời gian của con không có nhiều nên chuyện tình cảm chưa thể nói trước được.

Tiền vệ Thanh Nhã và mẹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Trưởng thành theo năm tháng
Dẫu vậy, tới thời điểm hiện tại, gia đình vẫn cho rằng quyết định theo đuổi sự nghiệp bóng đá của con là đúng. Nhờ bóng đá, Thanh Nhã trưởng thành hơn nhiều trong thời gian qua. Gia đình rất vui mừng, phấn khởi khi thấy con cố gắng phấn đấu, tập luyện để từng bước góp mặt ở các cấp độ tuyển trẻ cho đến bây giờ là đội tuyển quốc gia. Từ một đứa trẻ khá nhút nhát, dè dặt, có phần khó tính, dễ khóc, Nhã đã trở nên cởi mở, mạnh dạn, tự tin hơn nhiều.
Kể từ khi thi đấu chuyên nghiệp, con cũng chủ động trong việc chi tiêu mà không cần sự hỗ trợ từ phía gia đình. Những lần đi tập huấn hay thi đấu nước ngoài, Nhã hay mua quà, nhất là các loại thuốc bổ cho người thân.
Còn về chuyên môn, nhờ vào sự động viên, quan tâm của VFF, Ban huấn luyện câu lạc bộ và đội tuyển nữ quốc gia, Nhã đã được thi đấu cọ xát, va chạm với các đối thủ và tự tin thể hiện mình hơn khi trên sân.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc con ghi bàn vào lưới Tuyển nữ Đức ở trận giao hữu trước thềm World Cup nữ 2023. Hôm ấy, cả gia đình thức đến khuya để chờ xem con thi đấu. Cả đêm sau trận, tôi và gia đình cứ xem đi xem lại bàn thắng và rất tự hào về con. Anh em, hàng xóm, người thân cũng chúc mừng chúng tôi.
Trong khoảng thời gian ở New Zealand, Nhã hay gọi điện về nhà, tâm sự phải gặp các đội bóng mạnh hơn nhiều, thi đấu vất vả hơn nhưng toàn đội đều rất cố gắng. Chúng tôi cũng chỉ biết động viên con nắm bắt cơ hội ra sân và làm tốt nhiệm vụ Ban huấn luyện giao phó.
Sang năm, Nhã sẽ theo học tại Đại học Thể dục thể thao Bắc Ninh./.
Nguồn: Hoàng Huê - An Nguyên/laodong.vn


